Back to top

Tôi là Schneider, giám đốc khách sạn dân tộc tày

– Cũng vẫn may mắn – Hắn nói và lui bước. Tôi rời bỏ ngôi nhà nông thôn. Tôi muôn chuồn ngay khỏi nơi này, không ai thấy, trang phục dân tộc không ai hay, trốn trang phục dân tộc tất cả mọi người, kể cả Annie, để mặc cô ta ỏ. Phải đi tói những khu vườn quôc gia và cố gắng sống lấy vài ngày.

Tôi cũng nghĩ tới chuyện trỏ về ngay Genève hoặc New-York. Nhưng viện lý do gì? Và một khi tói đó thì sẽ làm gì? Tôi đang chạy trên một bãi mìn: sai một bưổc là bị nổ tung. Tôi gặp lại anh tài xế taxi. Anh ta đang cau có. Tôi cho anh một trăm shilling, thế là anh ta đưa tôi về khách sạn với thái độ ôn hòa hơn. Phải rời bỏ ngay lập tức khách sạn Diani Reef! Nhưng trước mắt, phải ra bãi tìm Annie đã, và giam kín cô ta lại trong. Trong gian phòng phong tục cưới hỏi của người việt trưóc của khách sạn Diani Reef, anh chàng hộ pháp luôn mời du khách uống nước dừa một cách kiên phong tục cưới hỏi của người việt trì. Tôi đang khát.

Tỏi dùng hai cái cọng rơm hút sạch quả dừa trong khi một lũ trẻ con da đỏ quây quần xung quanh tôi như một đàn ruồi. CHƯƠNG XIX
Một người u, nưốc dân tộc tày da tái xanh, đang tranh luận với trưỏng dân tộc tày phòng đón tiếp. Nhìn thấy tôi.

ông ta ngừng nói và tiến nhanh về phía tôi.

– Ông Landler, phải không ạ? – Ông ta hỏi. Tôi là Schneider, giám đốc khách sạn. Tôi có quen ông bác sĩ Howard đáng thương ấy. Thật là một thám kịch! Một thòi đại khó nói! Bây giò’ đây tôi vẫn chưa hết sững sờ. Đúng là có lý do đế mà lo sợ.

Leave a Comment