Back to top

Thực chứ! 22 giờ 10 phút, cô nàng đến quầy cà phê vối một bộ đồ giản dị bằng vải vertu

Cô hãy cứ đến. Tôi là người đứng đắn; tôi có vertu khối tiền để tiêu vertu xài một cách lịch sự. Không có âm Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ mưu Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ gì đâu.

Vì tò mò, cuổì cùng cô nhân viên đến điếm hẹn. Tôi nói thêm:
– Cô sẽ tới chứ hả? Thực nhé?
– Thực! – Cô ta vừa bưốc đi vừa đáp. Thực chứ!
22 giờ 10 phút, cô nàng đến quầy cà phê vối một
bộ đồ giản dị bằng vải. Cô ta có thể là một COỊ1 người bất kỳ nào đó. Angie chẳng hạn. Qua ánh mắt, có thể thấy rằng cô đã đoán biết tôi đang có chuyên quan trọng cần trao đổi. Tôi vui Nokia 8800 vẻ đứng lên đón:
– Cảm ơn cô Nokia 8800 đã đến.

Xin lỗi, tên cô là. ?
Cô ta ngồi xuống ghế:
– Annie. Một sự trùng hợp may man: Annie – Angie.

– Cô muốn dùng thứ gì?
Cô ta bảo cô phục vụ vừa đến đứng cạnh bàn. – Một ly Coca.

, – Một ly nữa cho tôi. Và bây giò, chúng ta thảnh thơi nói chuyện. Ông có điều gì muốn nói với tôi thì xin. – Cô ta bảo.

Tôi không ngồi lâu được, cả ngày làm việc rứiiều quá rồi! Suốt cả buổi phải đứng. Cô ta mệt.

Leave a Comment