Back to top

Chụp ảnh sự kiện cho ngày trọng đại.

Từ tiểu khu đi ra, Mạc Thanh Ngải cảm nhận được rõ rệt, đã năm năm, lần đầu tiên cô cảm thấy thoải mái như vậy, giống như chụp ảnh sự kiện những năm tháng xa xôi trong quá khứ, luôn được tự do tùy hứng, bị Nhan Hàn Thành mắng là khóc, được dỗ lại cười, không phải lo lắng, không phải cẩn thận vì sợ một cái gì đó đã vỡ tan thì không gắn lại được.
Mạc Thanh Ngải nắm tay Nhan Thiên Dục, nghiêng đầu nhìn Nhan Tiểu Vũ đang dựa vào vai Nhan Hàn Thành, bất giác thấy lòng chua chua, nói: “Tiểu Vũ, cha bế con mệt rồi, xuống đi bộ một chút đi.”


“Không sao.” Nhan Tiểu Vũ ôm chặt cổ Nhan Hàn Thành, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào dán vào má Nhan Hàn Thành: “Cha không phiền, cha muốn ôm Tiểu Vũ.”
“Con…” Mạc Thanh Ngải nhăn mặt, sau đó lườm Nhan Hàn Thành đang cười tự đắc: “Anh đừng bế nó nhiều, sẽ làm hư nó.”
Nhan Hàn Thành nâng người Tiểu Vũ lên, dịu dàng nói: “Không sao, anh đã đến muộn năm năm, phải bù lại mọi chuyện trong năm năm đó.”
Mạc Thanh Ngải tức giận lườm một cái, tiếp tục chụp ảnh phóng sự cưới đi, nói thầm: “Sao không thấy anh bù lại cho em, chỉ biết dịu dàng với Tiểu Vũ, với em thì lại hung dữ, động một tí là bảo em ngậm miệng, nếu không lại chanh hỏi chảnh nói đi là đi, anh nghĩ rằng em nguyện ý bám lấy anh à, có gì đặc biệt hơn người . . . . . .”
“Em nói gì?”
Nhan Hàn Thành đuổi kịp, nhíu mày hỏi.
“Á.” Mạc Thanh Ngải ngẩng đầu, lại nịnh nọt: “Có gì đâu, em chỉ đang lẩm bẩm thôi.”
Nhan Thiên Dục không chịu nổi vỗ trán, thật không biết giúp hai người họ ở cùng một chỗ là tốt hay xấu, bé không muốn còn nhỏ đã bị đau đầu đâu.
Bất ngờ, Nhan Tiểu Vũ làm mặt quỷ với Mạc Thanh Ngải: “Mẹ đang ghen tị sao? Cha ôm con mà không ôm mẹ?”
“Nhan Tiểu Vũ!” Mạc Thanh Ngải ra vẻ ngạc nhiên nhưng lại lắp bắp: “Ai nói, ai nói cha chỉ ôm con, hừ! Về sau không cho cha ôm con nữa.”
Nhan Tiểu Vũ bĩu môi: “Cha còn đồng ý chỉ hôn con.”
“Không đời nào, về sau cũng không cho cha hôn con.”
… …… …..Nhan Tiểu Vũ nhìn Mạc Thanh Ngải một lúc lâu rồi đột nhiên chụp ảnh ăn hỏi khóc lớn lên, giọng nũng nịu khiến người đi đường nghe cũng đau lòng: “Cha ôm Tiểu Vũ, còn phải hôn Tiểu Vũ nữa.”
“Mạc Thanh Ngải…” Nhan Hàn Thành bất đắc dĩ giận tái mặt: “Em bao nhiêu tuổi rồi, lại đi bắt nạt con gái của mình.”
Mạc Thanh Ngải không để ý đến Tiểu Vũ, không phục nói: “Là nó không nói lý lẽ trước.”
Nhan Hàn Thành an ủi Tiểu Vũ, hôn nhẹ vào mặt bé: “Đừng khóc đừng khóc, mẹ đùa với con thôi, chúng ta đừng để ý tới mẹ.”
Nhan Tiểu Vũ níu chặt áo Nhan Hàn Thành làm nũng, còn khóc đến đau lòng: “Hu hu hu hu, ghét mẹ, không chơi cùng mẹ nữa.”
Ghét cô?
Mạc Thanh Ngải véo mặt Nhan Tiểu Vũ: “Con dám ghét mẹ, sau này không có váy ren mặc nữa đâu.”

Leave a Comment