Back to top

Bộ ảnh kỷ yếu được thực hiện ở biển thật là vi diệu

Cao Phương ngồi trong nhà mau miệng lên tiếng trước khi ông Giàng quay ra hỏi Cao Thản:

–           Thế nào cháu, cháu bằng lòng đi Chụp ảnh sản phẩm  với chú bộ đội kia chứ?

“Lại cái anh chàng dở hơi! – Cao Thản chợt nghĩ. – Hai cái tuổi ranh… yêu thế nào được mẹ tôi mà cứ xum xoe, nịnh đầm? Ghét mặt! Nhưng khổ nỗi, anh ta lại rất được việc!”

–           Chú đưa cháu đi thật nhớ? – Cao Thản hỏi mà chẳng cần giữ ý vì lúc này cô đang cần sự giúp đỡ.

–           Mẹ cháu đã chỉ thị thì chú phải thi hành. – Thành đáp lại giọng nửa nạc nửa mỡ.

Không cần nhiều lời, Cao Thản khoác chiếc ba lô chụp ảnh món ăn  con cóc ở sau lưng, sán đến bên con ngựa chiến cao lớn đang đập đập vó chân trước xuống đất như thể chào mời. Thành nâng cô gái lên lưng ngựa bằng một động tác gượng nhẹ chứ không cuống quýt như hôm trước đã tóm cả người Cao Phương mà ném lên. Hình như anh cũng muốn tỏ cho cô gái biết rằng quan hệ của anh với cô là có giới hạn, rằng việc anh giúp cô đây đâu có phải vì bản thân cô. Thật ra, sự lo xa ấy của anh hóa ra thừa. Môi trường sống chụp ảnh gia đình  mới cùng với tất cả sự đa dạng và phức tạp của nó đã nhanh chóng biến Cao Thản thành một cô gái khôn ngoan già dặn trước tuổi trong việc sớm biết tranh thủ tận dụng tất cả những gì có lợi cho mình, miễn là đạt được mục 40

đích cuối cùng. Mục đích của cô lúc này là phải kịp ra bến xe.

–           Chú Thành ơi, chú Ihấy cái Thoa thế nào? – Cao Thản chủ động bắt chuyện, mặc dù phải gọi Thành là “chú”, xưng “cháu”, cô hoàn toàn không muốn.

–           Cũng xoàng thôi! – Thành đáp thẳng thắn.

–           Mẹ cháu đã giới thiệu thì…

–           Mẹ cháu không hiểu chú, hoặc là… – Thành dằn từng tiếng. – Cháu thì biết gì chuyện của người lốm mà can thiệp vào?

Leave a Comment